Nhớ mong !
Hôm nào mơ giấc mộng êm êm
Mượn gối - tay ai dỗ giấc mềm
Choàng tỉnh nhìn quanh sao chỉ một
Em
Ngồi tìm xếp lại những vần thơ
Mặt bỗng thẫn thờ dạ ngẩn ngơ
Ánh mắt nụ cười ai vẫn đó
Nhớ
Về khuya trăng sáng tỏa mênh mông
Giờ đó ai đang ngọt giấc nồng
Còn lại mình ta ôm khoảng trống
Mong
Đêm dài thao thức trọn năm canh
Hình bóng của người mãi quẩn quanh
Tự hỏi lòng mình rằng có phải:
Anh!
Mượn gối - tay ai dỗ giấc mềm
Choàng tỉnh nhìn quanh sao chỉ một
Em
Ngồi tìm xếp lại những vần thơ
Mặt bỗng thẫn thờ dạ ngẩn ngơ
Ánh mắt nụ cười ai vẫn đó
Nhớ
Về khuya trăng sáng tỏa mênh mông
Giờ đó ai đang ngọt giấc nồng
Còn lại mình ta ôm khoảng trống
Mong
Đêm dài thao thức trọn năm canh
Hình bóng của người mãi quẩn quanh
Tự hỏi lòng mình rằng có phải:
Anh!
Gia chủ chắc không nỡ khép lòng
Khi biết nơi đây còn có kẻ
Mong.
Sang đây vẫn thấy viết đầy thơ
Để khối kẻ xem thấy bất ngờ
Khép lại mà sao như muốn dọa
Tớ
Đóng nhà đi vắng một hai ngày
Nay lại quay về với chốn đây
Lại viết bù cho hôm vắng mặt
Đấy!