..............
Đưa cho xem mấy tấm hìnhSợ ta đem dán linh tinh khắp nhàLại còn nghĩ sẽ mang raĐể bán đấu giá nên là tiếp luôn:Cái gì em cũng bán buônNiềm vui cho đến nỗi buồn chẳng tha.Vậy nên ta mới nói là:Em đang nghĩ cách để mà... bán anh.Có khi thiên hạ chạy nhanhĐua nhau trả giá để giành cho coi.Anh tự ra giá đi thôiĐể xem ai sẽ là người ... đến muaEm thì chắc chẳng thể đuaNên không trả giá chịu thua đứng ngoàiAnh rằng: Sẽ chẳng có aiBởi họ đâu biết hình hài anh saoCòn người đã biết thế nàoThì họ lại chẳng chịu vào mua đâu.Giá ra khởi điểm ban đầuChỉ lời ru ngủ đêm thâu... đủ rồi.Nghe xong em bỗng phì cườiNgười anh chọn bán là người... chịu thua
bán anh
Cuộc đời rồi sẽ trôi nhanh
Chẳng còn mấy chốc đã thành chiêm bao
Cớ sao cứ nghĩ tào lao
Xa xôi cách trở làm sao bây giờ
Em ơi cứ nói lửng lơ
Thiệt hơn được mất , bây giờ nhẹ tênh !