Cà phê buồn
Một mình quán cũ buổi hoàng hôn
Tìm chút hương xưa dưỡng mảnh hồn.
Trong tách, cà phê chầm chậm nhỏ
Trên mi, giọt lệ khẽ khàng tuôn.
Nhìn ra nghĩa họ như trời đất
Ngẫm tới duyên ta tựa cánh chuồn.
Đã biết tình luôn kèm vị đắng
Mà sao mãi vẫn chẳng thôi buồn.
Tìm chút hương xưa dưỡng mảnh hồn.
Trong tách, cà phê chầm chậm nhỏ
Trên mi, giọt lệ khẽ khàng tuôn.
Nhìn ra nghĩa họ như trời đất
Ngẫm tới duyên ta tựa cánh chuồn.
Đã biết tình luôn kèm vị đắng
Mà sao mãi vẫn chẳng thôi buồn.
Hôm nào có thời gian nhất định sẽ họa thơ bạn
Vợi nỗi đau thương vợi nỗi buồn
Xuân về khoe sắc hoa đua nở
Giật mình tỉnh mộng những chiều đông
Chủ nhật vui nhiều Hoài Niệm nhé
tam biet.
Quán vắng anh ngồi rớt nỗi buồn
Em mang thương nhớ về gác trọ
Anh giấu nụ cười đón mưa tuôn
Cà phê từng ngụm đâu ngọt đắng
Một bước chân đi nát cả hồn
Lặng nghe trong gió lời từ biệt
Sao vẫn còn đây dấu môi son?
Cuối tuần ấm áp
Vẩn vơ đâu đây dáng xưa buồn
Café tí tách lay lòng nhớ
Trách tình sao mỏng tựa cánh chuồn
Ngẫm thấy duyên ta tựa cánh chuồn."
giọt buồn tí tách đếm đơn côi
hoàng hôn khép nép chiều tĩnh lặng
thời gian chẳng đợi cứ dần trôi ...
.............
Chia sẽ và đồng cảm cùng nhân vật trong thơ . những ngày cuối tuần vui HN nhé !